31 tháng 1, 2018

Sai

Sống cũng được kha khá năm rồi, lâu lâu lại nhận ra mình vẫn có những sai lầm không đáng có.

Sai kiểu nào cũng có, muôn hình vạn trạng, vạn cách sai. Nhận ra mình sai thì thay đổi liền, nhưng có khi chỉ biết khi đã quá muộn, và đành chịu tổn thất mà thôi!

Cũng có khi, những lỗi lầm cuả người khách mà mình phải chịu hậu quả . Những Sai kiểu này là ghét nhất, hận nhất. Bởi mình làm mình chịu, còn người khác làm mà mình phải chịu cay đắng thì thiệt là!

Cuộc sống chưa bao giờ Công Bằng cả, đành chịu thôi!



Nói vậy chứ nhìn lại mình cũng làm được rất nhiều điều đúng trong cuộc đời, để bây giờ mình có thể tự hào sống thanh thản từng phút giây hiện tại. Mọi điều mình mong làm được đều đã làm được rồi! Có những điều không mong chờ nhưng cũng có luôn như là phần thưởng thêm của cuộc đời vậy.

Còn nhiều điều muốn làm nữa đang chờ đợi mình, mà sao ... cũng có phần lười biếng, dù ngày nào cũng dậy sớm, cũng học và làm việc, nhưng kết quả chậm hơn mình chờ đợi.

Tôi ơi, thôi cố lên!


17 tháng 1, 2018

Trái nghĩa của Yêu


Từ bao đời nay người ta cứ mãi đi tìm định nghĩa của Yêu, mãi tìm kiếm chân dung gần nhất của từ đó.
Bởi những thứ tưởng như hay nhang nhác từ đó quá nhiều, lại còn được bao bọc, sơn phủ, làm nhái hằng vạn cách nên con người từ cổ chí kim cứ bị lừa, và cứ đau thương với những vết thương sâu, chí tử.

Còn trái nghĩa với Yêu là gì? Chẳng ai quan tâm.

Bởi không yêu thì không có gì hay ho để nhắc tới cả.
Một điều gì đó, một vật gì đó, một người nào đó không được yêu thì không màu, mờ nhạt, tối tăm ở đâu đó trên trái đất này.
Nhưng không yêu thì vẫn tồn tại...
Người ta có thể không yêu, nhưng vẫn cần.

Trái nghĩa với Yêu có phải là Ghét không?
Ghét là không thích, không ưa, khinh bỉ do một thành kiến nào đó đã có từ trước.
Nhưng không yêu thì chắc gì sẽ ghét, và ghét thì chưa hẳn đã không yêu.

Không yêu hay ghét thì vẫn không phải là trái nghĩa với Yêu.

Một điều gì đó, một vật gì đó, một người nào đó thay vì được yêu, người ta không còn cảm xúc gì nữa, những gì liên quan đã biến mất, đã bị ai đó bỏ quên, là mất dấu, là không tồn tại.
Thế mới đáng buồn, mới tội nghiệp bởi còn tệ hơn là bị ghét.
Như vậy trái nghĩa với Yêu là phải là Lãng Quên.


Quên, Lãng quên hay Quên lãng là những động từ, tính từ, danh từ thường có ý tiêu cực nhưng có những trường hợp lại là tích cực.
Con người già đi sẽ dần quên nhiều thứ. Chắc vậy nên người già thường cũng không yêu nhiều như người trẻ, phải không?


16 tháng 1, 2018

Năm năm một cuộc tình

Xin đừng yêu
chỉ vì cần một chốn dung thân

Xin đừng yêu
chỉ để lấp đầy chỗ trống trong tâm hồn

Xin đừng yêu
chỉ vì cầu có hư danh

Xin đừng yêu
Chỉ vì tiền


Đầu năm 2018, người hâm mộ xôn xao và thậm chí có cả đau buồn và thất vọng với thông tin một cặp đôi được coi là xinh đẹp, tài năng, đáng yêu và rất xứng đôi của Showbiz vừa chia tay nhau sau năm năm gắn bó.
Họ chia tay nhau... như bao nhiêu người yêu nhau khác, cũng là "chuyện thường tình thế thôi" mà sao lòng nghe chát đắng đến vậy!

Gặp nhau, quen nhau rồi yêu nhau, quá nhiều điều dâng hiến cho người mà mình yêu. Thời gian, tâm hồn, trí tuệ... tất cả đều nghĩ cho người, vì người nhưng rồi một ngày nhận ra thực tế quá phũ phàng.

Khi chữ Tình Yêu hào nhoáng đó bị tiền tài và danh vọng làm trôi mất, thì bạn chỉ còn lại một niềm tin nứt toác, một cảm xúc khô cằn sa mạc và một trái tim không còn thiết đập nữa!

Đến một lúc bạn không còn giá trị lợi dụng nữa, những gì người ta cần ở bạn, người ta đã có đủ, và bây giờ người ta còn muốn nhiều hơn thế, nhiều hơn những gì bạn có thể dâng tặng, người ta rời bỏ bạn để đến nơi có thể cho người ta những điều đó!

Bạn không vượt qua nổi bởi cú shock quá tàn nhẫn.
Khi tượng đài nhân danh Tình Yêu thần thánh giữa hai người sụp đổ, bạn bàng hoàng nhận ra niềm tin, dâng hiến, tình yêu, chỉ có vể phía bạn, bên kia chỉ là lợi dụng và một "tình bạn đặc biệt" mà thôi.

Từ đầu đã không tin cái hạnh phúc mà bạn đang có, tình yêu đó quá đáng yêu, quá đẹp đến không thực... Mong manh như một trái tim bằng pha lê, lóng lánh quá, thiên thần quá...
giờ thì đã vỡ tan rồi!


Bạn đã tốn nhiều tiền của, trí tuệ và cả năm năm tuổi xuân để học một khóa học. Bây giờ là lúc bạn đang làm bài kiểm tra. Cố lên nha bạn, rất đau đớn, rất mệt mỏi, cứ như không thể nào sống sót nổi với áp lực của kỳ thi này, nhưng rồi bạn sẽ vượt qua được thôi.
Bạn sẽ mạnh mẽ và giỏi giang hơn nhiều. 

Bài học mà bạn đang có nhiều người cũng đã, đang và sẽ trải qua, nhưng như thế không có nghĩa là không đau hay sẽ bớt đau. Chỉ mong bạn hiểu sẽ có nhiều người hiểu bạn, cùng khóc với bạn, những người yêu thương bạn sẽ luôn ở bên bạn.

Rồi bạn sẽ tốt nghiệp, sẽ trưởng thành.
Bạn sẽ trở lại, duyên dáng, tài năng và càng nổi bật hơn xưa.
Luôn yêu bạn!




1 tháng 1, 2018

Chào ngày mới

Một ngày đặc biệt, một ngày mới của một năm mới.
Một ngày thanh thản nhẹ nhàng trong tiết Xuân, trong không ký lễ hội của đêm pháo hoa còn vuơng vấn đâu đây.
Một ngày vẫn có những buồn lo đằng sau những nụ cười, hay những bực bội cỏn con.
Một ngày rồi sẽ như mọi ngày, dù buồn dù vui cũng biến mất với những vết dấu sẽ nhạt mờ...

Mới đó thôi, sao ngày qua nhanh thế.
Mới đó thôi, nắng đã về tây.
Mới đó thôi, nụ cười đã héo
và cũng mới đó thôi, tóc ấy phai màu rồi.




Một hoàng hôn xưa cũ
Cũng vừa tròn ba năm.

31 tháng 12, 2017

Xin lỗi

Còn mấy giờ nữa năm 2017 sẽ là dĩ vãng, như vô số những điều khác trên cuộc đời này.
Dù thời gian vẫn sẽ đi qua, vô số những điều khác cũng sẽ qua, nhưng sao lòng vẫn chưa bao giờ thản nhiên.

Ta ơi, ta của những ngày cũ -
Thật lòng Xin lỗi - chính mình.

 Xin Lỗi 
Thơ Nguyễn Thiên Ngân
Nhạc Hồ Tiến Đạt

Xin lỗi cơn mơ vừa qua
Xin lỗi cơn đau vừa xa lạ
Xin lỗi nỗi vui còn vướng lại
Nụ cười đôi khi đắng cay lòng này.

Xin lỗi những đêm mùa đông
Thân nóng ấp trên bàn tay hiền lành
Xin lỗi quán quen cùng tôi
Phải tập quên một người.

Có tình yêu vượt qua mùa đông
Gục chết sau đêm mùa xuân
Có người mang bình yên về nơi nào
Xa xôi chẳng bến bờ.

Có người gieo vào nhau niềm tin
Tình ấm nóng không thể rời ra
Có người đi thật xa
Thật xa chẳng trở về.

Xin lỗi cơn mơ vừa qua
Xin lỗi cơn đau vừa xa lạ
Xin lỗi nỗi vui còn vướng lại
Nụ cười đôi khi đắng cay lòng này.

Lời hát viết ra vì tôi
Vì biết nói ra lệ rơi
Xin lỗi đáng ra phải vui
Thế mà.

Nghe ca sĩ Hồ Tiến Đạt và Nguyên Hà trình bày ở đây.


22 tháng 12, 2017

Anh à!

Anh à,
Em luôn tự hỏi liệu anh có bao giờ nhớ em không?
Em luôn thắc mắc những nơi mà anh qua...
có khi nào có chút bóng dáng em đâu đó không?
Những phút giây nào bất chợt nghĩ về anh, em luôn tự hỏi giờ này anh đang ở đâu, đang làm gì, dáng vóc ấy có gì hay đổi, hay khuôn mặt nét cười kia có còn như ngày xưa?

Em cứ luôn tự hỏi
cũng như
em vẫn luôn nhớ anh ...

Có khi nào anh nhớ
Có khi nào anh biết
Tình thuơng của em,
Nỗi nhớ của em,
Niềm đau của em?


Có lẽ anh không biết,
hay anh đã không thể làm gì khác
Tình thương của em, tuổi trẻ của anh, cũng đã không thể giữ anh lại.
Tuổi trẻ non xanh bỗng một ngày chạm tới nỗi đau.

Tay anh đã không chạm vào em.
Anh đã không nói gì với em nữa.
...

Em đã cố gắng nói với anh
Em đã cố gắng chạm vào anh
Vào giây phút cuối ấy
"...
Từ nay chúng mình chia tay
Từ nay chẳng bao giờ còn cười với nhau nữa
Từ mai chúng mình sẽ chia hai
Từ mai chẳng bao giờ còn nhìn thấy nhau nữa."


Anh à,
Em vẫn luôn tự hỏi liệu anh có bao giờ nhớ em không?
Em vẫn luôn thắc mắc những nơi mà anh qua...
có khi nào có chút bóng dáng em đâu đó không?
Em vẫn luôn muốn biết bây giờ anh đã ra sao
...
trong cõi vĩnh hằng mênh mông đó.

Từ ngày cái ngày thật xa ấy.
Một ngày tháng ba, ngày anh vừa qua tuổi hai mươi
Em vẫn cứ luôn tự hỏi...
Vì em luôn thương nhớ anh
như bao giờ
anh à.


Vinh biệt một chàng trai

Một Giáng Sinh đã thật gần.
Một Năm mới cũng sắp đến.
Còn vài ngày nữa là những ngày cuối cùng của năm 2017 cũng sẽ đi qua.

Thời gian cứ trôi nhanh như thế không cần biết đến nhân gian.
Người ta buồn, vui , hân hoan rồi đau khổ, chợt có rồi chợt mất ... bao hỉ nộ ái ố trên cuộc đời chẳng ảnh hưởng đến những vòng quay của trái đất.
Người ta có đầy hoài bão rồi lịm tắt trong một giây, hay yêu thương chất đầy cũng vuột mất không ngờ, bao nhiệt thành hay kỳ vọng của những trái tim cũng không làm thay đổi điều sẽ đến.
Mọi điều cứ đến, không ai biết điều gì sẽ đến với mình cả.

Những được mất cứ thế nối nhau.

Vẫn biết thế mà sao trái tim vẫn đau đến thế!?
Một trái tim vẫn hoài đau vay khóc hộ tưởng như đã chai lỳ truớc những biến cố, tưởng có thể ung dung buớc qua cõi tạm vẫn đau như chưa từng đau.

Thôi thì...
xin đừng có, để không phải mất
xin đừng kỳ vọng, để không thất vọng
xin đừng đến, để khỏi phải chia tay.


Trong lúc mọi người nô nức cho một mùa lễ hội,
chúng tôi lại phải đau đớn chia tay vĩnh viễn một chàng trai thật ngoan, thật lành, thật giỏi ở tuổi hai mươi ba.
Tin rằng chàng ấy đã nhẹ buớc trên cõi vĩnh hằng thênh thang.

...