30 tháng 4, 2011

Thơ Nguyên Sa

Tự Do

Tôi muốn ví mắt em như một vì sao

Chưa có ở trên đời

Một vì sao ngủ muộn hơn sao hôm

Dậy sớm hơn sao mai

Mà lòng tôi vẫn nhìn

Chưa bao giờ chớp mắt

Như em vẫn nhìn

Nụ cười của em

trong mắt tôi! ...

***

Tôi muốn ví đôi tay trắng của em

như một thi sĩ đã ví:

đôi cánh chim bồ câu

nhưng tôi còn muốn cầm rõ thật lâu

Đôi bàn tay chưa bao giờ tôi lạ

dể đặt lên mắt, đặt lên má

Và đặt lên môi cho thêm quen.

Như mỗi ngày tôi đã đặt bát cơm.

***

Màu bàn tay em

và bước chân của em

tôi muốn đừng ai ví như gì cả

để tôi nhìn cho thật rõ

bước chân lại gần

bước chân gần lại

Đôi vai vẫn mềm như đòn gánh

Cánh tay vẫn rẻo như đôi quai

Và tôi vẫn chỉ dám nhìn

Nhưng không dám nói

lòng vẫn sợ nhầm

dù chỉ từ một đến hai! ....

Bước chân lại gần

Bước chân gần lại

Và lòng tôi khẽ hỏi

Hôm nay là ngày hội

Nên hè phố nhớn lên

hay lòng mình bé lại

Như một hôm nào nắng đẹp: Mùa xuân

Như một hôm nào

Em bước lại gần ...

Tôi chỉ dám nhìn

nhưng chưa dám nói

Bước chân gần lại

... bàn tay mừng tủi!

Răng cắn vào môi cho chặt phút không ngờ

Tay không dám dọc dù chỉ một tờ giấy mới

Tôi chỉ dám nhìn

Nhưng không dám đợi

Nét mặt dịu như vầng trăng

Trong như trăng sáng

Đôi mắt nhìn không vướng một sợi giây thép gai

Và bàn tay tôi chỉ được cầm một lần thôi

lòng vẫn nhớ như cánh đồng nhớ bướm.

Và đôi môi khép vào nhau vẫn hỏi thầm phẳng lặng

Có phải: "Em vẫn là em

đôi tay vẫn trắng

đôi má vẫn hồng

như khung cửa sổ

nép nhìn màu cờ

Hàng mi thèn thẹn

vì lòng tương tư!...

Có phải em vẫn nhìn tôi

Như tôi vẫn nhìn em

Đôi mắt chúng mình vẫn quen

Vì chưa bao giờ biết lạ

Đôi tay chúng mình vẫn nhớ

Vì chưa bao giờ biết quên

Và tôi vẫn xin em

Cho tôi ghì thật chặt

Như những chiếc thắt lưng xanh

Ghì quanh lần áo vải

Cho tôi tìm một chữ mới

Không có trong hai mươi nhăm chữ cái

để bắt đầu tên em ......



Bài thơ ngắn

Anh làm một bài thơ ngắn ...

riêng cho em

để xóa một câu chuyện tầm thường ...

những đời người đã cũ

Vì tất cả những cái gì nguyên lành

đều xây trên một chút gì đổ vỡ

Nên anh chỉ bảo em

Những câu hỏi

... Tất cả tại sao

Vẫn có một vì sao lòng mình không đếm được

.... Và những câu hỏi tại ai ...

Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!

Nên anh chỉ làm một bài thơ rất ngắn

Bài thơ rất nhỏ

Của đôi mắt khẩn cầu

Em đừng rút bàn tay em

Ra khỏi bàn tay anh

Như người ta rót hết nước chè

Để lại chiếc ấm không

trong mỗi lần ấm rỏ ....



Áo lụa Hà Đông

Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát

Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Thơ của anh vẫn nguyên màu lụa trắng

***

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

Linh hồn anh hối hả vẽ chân dung

Bày vội vã vào linh hồn mở cửa ...

***

Gặp một bữa anh đây mừng một bữa

Gặp hai hôm hành nhị kỷ của tâm hồn

Thơ học trò anh chất lại thành non

Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

***

Em không nói đã nghe lừng giai điệu

Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh

Anh trông lên bằng ánh mắt chung tình

Với tay trắng anh vào thơ diễm tuyệt.

***

Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết

Trời chợt mưa, chợt nắng bởi vì đâu?!

Nhưng sao đi mà chẳng bao gì nhau

Để anh gọi ... tiếng thơ buồn vọng lại ....

***

Để anh giận mắt anh buồn vụng dại

Giận thơ anh chẳng nói nên lời

Em đi rồi, sám hối chạy trên môi

Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

***

Em ở đâu? Hỡi mùa Thu tóc ngắn?!

Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng ...



Tuổi 13

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng

Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay

Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây

Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng

***

Trời hôm ấy mươi lăm hay mười tám

Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba

Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ

Tôi phải dỗ như là ... tôi đã lớn!

***

Tôi phải đợi như là tôi đã hẹn

Phải thẹn thò như sắp cưới hay vừa yêu

Phải nói vơ vào rất vội .... "người yêu!"

Nếu ai có hỏi thầm: "Ai thế?"

***

Tôi nói lâu rồi, nhưng ngập ngừng khe khẽ

Để giận hờn chim bướm ....... dùm tôi

Nhưng rồi lòng an ủi nắng chưa phai

Tình chưa cũ bởi vì tình chưa mới

***

Má vẫn đỏ, đỏ như màu con gái

Với những lời huyền diệu tuy chua ngoa

Lòng vẫn ngỡ ngàng tóc ướp bằng thơ

Sao hương sắc lên mắt nhìn thi tứ

***

Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ

Đôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mắt nghiêng

Tôi biết nói gì, cả trăm phút đều thiêng

hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng.

***

Chân dìu bước cả mắt nhìn vương vướng

Nàng đến gần, tôi chỉ dám quay đi

Cả những giờ lên lớp học, trường thi

Tà áo khuất thì thầm "chưa phải lúc" ....

***

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc

Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường

Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương

Tôi thay mực cho vừa màu áo tím ...

***

Chả có gì ... Sao lòng mình cũng thẹn

Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ, hay là ai ...?

Trăm bức thơ lấy giấy kẻ hàng đôi

Mà nét chữ còn run (dù rất nhẹ!)

***

Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể

Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa

Nên đêm vui sao cũng sớm buồn thưa

Và lo sợ khi lòng mình quá đỗi ...

***

Rồi trách móc trời không gần cho tay với

Và cả nàng hư quá sao mà kiêu!

Nên đến trăm lần "nhất định mình chưa yêu"

Hôm nay nữa, nhưng lòng mình sao lạ quá?



Năm ngón tay

Trên bàn tay năm ngón

Có ngón dài ngón ngắn

Có ngón chỉ đường đi

Có ngón tay đeo nhẫn

Ngón tay tô môi

Ngón để đánh phấn

Ngón tay chải đầu

Ngón tay đếm tiền

Ngón tay lái xe

Ngón tay thủ coọc-xê

Ngón tay cài khuy áo

... Em còn ngón tay nào

để giữ lấy tay anh?!? ...



Paris có gì lạ không em?

Paris có gì lạ không em?

Mai anh về em có còn ngoan

Mùa xuân hoa lá vương đầy ngỏ

Em có tìm anh trong cánh chim?

***

Paris có gì lạ không em?

Mai anh về giữa bến sông Seine

anh về giữa một giòng sông trắng

là áo sương mù hay áo em?

***

Em có đứng ở bên bờ sông

làm ơn che khuất nửa vầng trăng

Anh về có nương theo giòng nước

Anh sẽ tìm em trong bóng trăng.

***

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya

Mỗi lần tan một chút sương sa

bao giờ sáng một trời sao sáng

là mắt em nhìn trong gió đưa

***

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay

tóc em anh sẽ gọi là mây

ngày sau hai đứa mình xa cách

anh vẫn được nhìn mây trắng bay.

***

Anh sẽ chép thơ trên thời gian

lời thơ toàn những chuyện hờn ghen

vì em hay một vầng trăng sáng

đã đắm trong lòng cặp mắt em?

***

Anh sẽ đàn những phím tơ trùng

Anh đàn mà chẳng có thanh âm

Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ

để lúc xa xôi đỡ nhớ nhung.

***

Paris có gì lạ không em?

Mai anh về mắt vẫn lánh đen

Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm

Chả biết tay ai làm lá sen.



Tháng sáu trời mưa

Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt

Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa

Anh lạy trời mưa phong tỏa đường về

Và đêm ôi! Xin cứ dài vô tận ...

***

Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại

Mười ngón tay đứng tà áo mân mê

Đừng hỏi anh rằng có phải đêm đã khuya

Sao lại sợ đêm khuya, lại e trời sáng!?

***

Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến

Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa

Hãy gửi cho nhau từng hơi thơ mùa thu

Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ.

***

Và hãy nói năng những lời vô nghĩa

Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai

Hãy để môi rót rượu vào môi

Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn.

***

Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt

Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan

Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn

Và đêm ơi, xin cứ dài vô tận.



Tương tư

Tôi đã gặp em từ bao giờ

Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya

Kể từ gió thổi trong rừng tóc

hay lúc thu về cánh nhạn kia.

***

Có phải em mang trên áo bay

Hai phần gió thổi một phần mây

Hay là em gói mây trong áo

Rồi thở cho làn áo trắng bay?

***

Có phải mùa Xuân sắp trở về

Hay là gió lạnh lúc đêm khuya

Hay là em chọn sai màu áo?

Để nắng thu vàng giữa lối đi ...

***

Có phải rằng tôi chưa được quen

Làm sao buổi sáng đợi chờ em

Hay từng hơi thở là âm nhạc

Đàn xuống cung trầm mắt nhớ thương

***

Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya

đi về bằng những ngón chân thưa

Và nghe em ghé vào giấc mộng

Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

***

Tôi không biết rằng lạ hay quen

Chỉ biết em mang theo nghê thường

Cho nên cặp mắt mờ hư ảo

Cả bốn chân trời chỉ có em ....

Nguyên Sa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét