Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

26 tháng 1, 2015

Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm

 Lặng lẽ nhìn người ấy trôi qua cuộc đời ta vì không thể nói lời yêu, bi thương vì tìm ra một người như thế mà không có được người ấy, tiếc nuối nhìn ước mơ có người ấy bên cạnh tan như khói như mây...
Nhưng ít nhất là ta đã gặp được người ta muốn gặp, đã phải lặng lẽ, đã chịu bi thương, đã ôm tiếc nuối... còn hơn là suốt đời vẫn đau đáu một câu hỏi " Sao ta vẫn không gặp được "Người ấy"?



Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm


Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm, ta chỉ có thể nhìn người ấy đi qua cuộc đời mình một cách lặng lẽ.

“Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc. Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm. Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là viển vông. Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là nuối tiếc…”.

Khi ta gặp một người, người ấy khiến ta vui, người ấy khiến hạnh phúc, khiến ta cảm thấy mình như một đứa trẻ nhỏ cần chở che, ta bỗng thấy yêu đời hơn hết. Những lúc đấy, ta tưởng như mình là người may mắn nhất, bởi đã mang đến cho ta một người bảo vệ ta, chở che ta, dìu dắt ta.

Mỗi ngày bên người ấy ta thấy thời gian trôi qua thật ý nghĩa, được ăn cơm cùng người ấy, đi dạo cùng người ấy, vui đùa cùng người ấy, rồi cho rằng đó là “một nửa” đích thực của người mình. Nhưng rồi thời gian trôi qua, cãi vã, hiểu lầm, những bất đồng trong cuộc sống và cả cái Tôi quá lớn của mỗi người lại làm ta suy nghĩ lại. Rốt cuộc người ấy có dành cho ta không?

Những thương tổn trước kia, những nỗi buồn hiện tại, ta tự hỏi nếu như gặp người ấy trước lúc những vết sẹo chằng chịt trong trái tim ta chưa có, liệu ta có hồn nhiên mà đến với người ấy, không lo âu, không đắn đo?

Người ấy rất tốt, tốt đến nỗi ta sợ nếu mất đi người ấy thì liệu sau này có tìm được ai yêu thương mình như người ấy, bao bọc mình như người ấy? Liệu sau này mình có rút hết tâm can để yêu một người nhiều thế này không?

Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm

Nhưng cuộc sống nào đâu chỉ có tình yêu, cuộc sống còn bao nhiêu chuyện khiến ta phải bận tâm, khiến ta phải đau đầu suy nghĩ. Rồi áp lực công việc, áp lực học hành, áp lực bởi các mối quan hệ đến cùng một lúc khiến ta bỗng dưng mất kiểm soát, khiến ta cảm thấy bức bối, khiến người ấy muốn rời xa.

Gặp nhau, yêu nhau, hiểu nhau, cần nhau nhưng sai thời điểm, ấy là bi thương. Dù muốn bên nhau trọn đời nhưng có nhiều lý do đẩy chúng ta ra xa, rốt cuộc chỉ nhìn nhau bất lực. Ta trách số phận trêu đùa mình, ta trách thời gian trêu đùa mình, ta trách định mệnh mang người ấy đến nhưng rồi lại không để người ấy lại bên cạnh ta. Níu kéo thì xót xa còn buông tay thì đau khổ.

Càng hy vọng bao nhiêu thì hụt hẫng càng nhiều, yêu một người không mang lại cho ta một cuộc sống an yên lại càng sai lầm hơn nữa.




Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm, ta chỉ có thể nhìn người ấy đi qua cuộc đời mình một cách lặng lẽ. Ta băn khoăn không biết điều ấy có khiến ta nguôi ngoai hơn không, nhưng chắc chắn đó là sự lựa chọn tốt nhất cho ta và họ. Bởi dù có yêu đến mấy, có hết lòng đến mấy, có nắm chặt tay đến mấy thì tất cả rồi cũng chỉ rối rắm trong một mớ tình cảm hỗn độn, cứ để cho mọi thứ giản đơn chắc sẽ dễ dàng hơn.

Rồi có thể sau này, chúng ta sẽ tìm được một người khác, có thể họ không khiến ta cảm thấy là “một nửa” tốt nhất, nhưng sẽ cho ta được tình yêu trọn vẹn nhất. Đi suốt cuộc đời này, rốt cuộc thì chúng ta cũng chỉ cần một người khiến ta ở bên cạnh họ thì an toàn, nhận được tình yêu họ thì cảm thấy an yên.

Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm, đó là nuối tiếc. Nhưng hãy cất giữ họ ở nơi sâu thẳm nhất, như thể họ vốn đã khắc trong lòng ta những kỷ niệm khó quên. Nào ai trách được số phận, nào ai trách được tình cảm của một người mãi không thuộc về mình… Hãy yêu hiện tại, nuối tiếc rồi cũng qua…


Theo Dung Nhi/Baodatviet.vn

22 tháng 1, 2015

40 Bài Học Cuộc Sống Cho Mọi Lứa Tuổi

Có những niềm vui, có những nỗi buồn, cứ thưởng thức những điều ấy, như một cách sống, không hoài phí những gì mà cuộc đời này dâng tặng. 
Ngày mai, hay chỉ khoảnh khắc nữa thôi, một ai đó đã "biến mất" rồi! 
 
Bình minh... hay chỉ là hoàng hôn? Tùy ở người nhìn. 
 



Regina Brett viết những bài học cuộc sống này vào đêm trước ngày sinh
nhật lần thứ 45 của cô sau khi được chẩn đoán ung thư vú.

Những đúc kết đã "chạm" đến tâm trí người đọc bất kể tuổi tác.

1. Cuộc sống vốn không công bằng, nhưng nó vẫn còn tốt chán.

2. Dừng những nghi ngờ, hãy thực hiện từng bước nhỏ trong kế hoạch dài
bạn đã vạch ra.

3. Cuộc đời quá ngắn để lãng phí thời gian ghét bỏ ai đó.

4. Bản thân đừng quá lo lắng hay nghiêm trọng hóa vấn đề, chẳng ai
quan tâm như bạn lo sợ đâu.

Tận hưởng cuộc sống đến từng phút giây, từng hơi thở. Ảnh: Business Insider.

5. Trả hết thẻ tín dụng của bạn mỗi tháng.

6. Bạn không cần phải thắng trong mọi lý luận, tranh cãi. Chấp nhận
thua trong một cuộc lý luận chẳng chết ai cả, đôi khi lại cứu một mối
quan hệ.

7. Hãy khóc với một ai đó, điều này giúp hồi phục nhanh hơn là khóc một mình.

8. Tiết kiệm cho khoảng thời gian hưu trí ngay từ tháng lương đầu tiên
bạn nhận được, điều này không sớm lắm đâu.

9. Khi nói đến chocolate, sự kháng cự là vô ích. Thỉnh thoảng hãy tự
thưởng một thanh kẹo ngọt ngào, đọc một cuốn sách trong căn phòng ấm
khi bên ngoài trời đang mưa. Tại sao không?

10. Hãy làm hòa với quá khứ của bạn, đừng để nó in dấu lên cuộc sống
hiện tại và tương lai. Bạn khó mà tưởng tượng được tác động của sự
nuối tiếc quá khứ sẽ làm khổ sở và cản đường bạn đến thế nào. Chuyện
gì của quá khứ hãy để nó ngủ yên.

11. Sẽ ổn thôi nếu bạn để những đứa con thấy bạn khóc. Ai cũng có
những phút yếu lòng.

12. Đừng so sánh cuộc sống của bạn với bất cứ ai. Bạn không biết tất
cả cuộc hành trình và những cái giá của họ đâu.

13. Nếu mối quan hệ có một bí mật không thể tiết lộ, hãy xem xét lại
thật thấu đáo.

14. Cuộc sống quá ngắn cho các mối quan hệ chỉ dựa vào sự thương hại,
hãy đối đáp với nhau bằng tấm chân tình.

15. Bạn luôn có thể có bất cứ thứ gì mình muốn trong tương lai, thông
qua hành động của hôm nay. Muốn đi du học, hãy trau dồi ngoại ngữ từ
hôm nay.

16. Công việc của một nhà văn là viết. Nếu bạn muốn trở thành nhà văn,
không cách nào khác là phải viết.

17. Không bao giờ là quá muộn để có cuộc sống hạnh phúc, điều này hoàn
toàn tùy thuộc vào bản thân bạn.

18. Thắp sáng những ngọn nến cho căn phòng lãng mạn, sử dụng các tờ
giấy đẹp, mặc đồ lót ưa thích. Không dành nó cho một dịp đặc biệt nào.
Ngày hôm nay chính là một ngày đặc biệt.

19. Chuẩn bị mọi thứ chu đáo nhất có thể, sau đó theo dòng chảy.

20. Bộ phận sinh dục quan trọng nhất là não.

21. Không một ai chịu trách nhiệm về hạnh phúc của bạn ngoài chính bạn.

22. Tha thứ cho tất cả mọi người, tất cả mọi thứ.

23. Những gì người khác nghĩ về bạn không phải là việc của bạn.

24. Thời gian chữa lành hầu hết mọi vết thương.

25. Dù tình huống hiện tại có tốt hay tệ, hãy yên tâm rồi nó sẽ thay đổi.

26. Công việc của bạn sẽ không chăm sóc bạn khi ốm đau. Những người
bạn sẽ làm việc này, giữ liên lạc và quan tâm đến họ.

27.  Tin vào phép lạ.

28. Những điều không thể hạ gục bạn sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn.

29. Những đứa con của bạn chỉ có một thời thơ ấu, hãy làm cho thời thơ
ấu duy nhất ấy thật đáng nhớ.

30. Hãy ra ngoài mỗi ngày, phép lạ đang chờ đợi bạn ở mọi nơi.

31. Đừng kiểm toán hay kiểm kê cuộc sống, bắt lấy nó và sống trọn vẹn
từng phút giây của hiện tại.

32. Loại bỏ tất cả những gì không lợi ích, không đẹp và không vui vẻ.
Đây là cuộc sống của bạn kia mà.

33. Tất cả những gì thực sự quan trọng sau cùng là tình yêu thương.

34. Điều tốt nhất vẫn chưa đến.

35. Nếu không yêu cầu, bạn sẽ chẳng bao giờ nhận được.

36. Làm việc năng suất chứ đừng làm việc kéo dài thời gian trì trệ để
chờ cuối tháng nhận lương.

37. Hãy hít thở sâu, nó làm dịu tâm trí bạn đến không ngờ.

38. Trao đổi các vấn đề với nhau, mọi người cũng có những vấn đề của
họ, hãy giúp họ nhìn ra vì bạn là người đứng bên ngoài, dễ nhận thấy.
Rồi tương tự họ sẽ giúp bạn nhận ra vấn đề của mình.

39. Những cơ hội mới, những người bạn, người yêu tiềm năng luôn ở bên
ngoài vòng an toàn của bạn.

40.  Cuộc sống này có những ràng buộc đôi khi khó chịu, nhưng mỗi ngày
sống vẫn là một món quà kỳ diệu.


Khánh Ly (Theo Business Insider)

31 tháng 8, 2014

Yêu Đơn Phương Người Cũ

Một sáng thảnh thơi lang thang đây đó và đọc bài Yêu Đơn Phương Người Yêu Cũ...

Lụy tình, lạc lối hay cố chấp đến đau lòng... thì cũng chỉ một chữ Tình mà thôi.


Yêu đơn phương người cũ là thế, chính là yêu một người đã từng yêu ta. Là yêu tiếp chuyện tình chỉ còn lại một người lạc đường, nhầm ngõ. Là đi tiếp đoạn đường vốn đã dành cho cả hai...

Thực ra, thứ tình đơn phương đau khổ nhất không phải là mối tình âm thầm chỉ biết giữ trong lòng không một lần dám mở lời, mà đó là thứ tình cảm vừa có vị mặn nồng của những ngày được sát cạnh, vừa có vị đắng chát của cái ngày phải buông bỏ người mà mình yêu – là mối tình mình không có quyền tự kết thúc – đơn phương với nỗi nhớ cũ mèm.

Cứ yêu người mãi thế, có buồn lắm không? Cảm giác "đã từng", bao giờ cũng tuyệt vọng hơn gấp ngàn lần cảm giác "chưa một lần được có". Bởi thứ dằn vặt, giằng xé nhất sau một cuộc tình đều bắt nguồn từ những tiếc nuối về ngày đã qua.

Cảm giác đánh rơi những thứ mình ngỡ đã nắm chặt trong tay, cảm giác xót xa cho những điều đã từng là sâu nặng...

Cảm giác đưa tay chơi vơi để níu lấy những điều không thể một lần với tới, cảm giác quay lưng với hiện tại chỉ để tìm mãi những thứ ở phía bên kia chiếc đồng hồ...

Cảm giác nhung nhớ một hình dung đã từng được ôm trọn trong bờ vai, cảm giác vô vọng khi giật mình nhớ ra ngày xưa chỉ còn là mảnh ghép mơ hồ không thuộc về mình nữa...

Cảm giác đi tìm mãi một giấc mơ mà mình đã thức, khóc mãi về một nỗi buồn vốn đã nên buông bỏ từ rất lâu...



Yêu đơn phương người cũ là thế, chính là yêu một người đã từng yêu ta. Là yêu tiếp chuyện tình chỉ còn lại một người lạc đường, nhầm ngõ. Là đi tiếp đoạn đường vốn đã dành cho cả hai...

Cách duy nhất để kết thúc một mối tình đơn phương là tỏ tình. Còn cách duy nhất để ngừng đơn phương người cũ, chính là lãng quên.

Nghĩa là ngày xưa đó, tình yêu đó, nỗi buồn đó phải gấp nhỏ lại, cất kín đi và đừng bao giờ tự mình tìm lại nữa...

Nghĩa là học lấy thói quen đừng bất chợt nhói lòng vì những điều đã cũ, đừng giật mình về những thứ đã từng có trong tay...

Nghĩa là bình thản để đối diện với những điều dễ mủi lòng và gợi nhắc đến ngày xưa...

Nghĩa là vương vấn ít thôi vì ngày tháng còn dài chưa biết ai sẽ đợi ai ở đoạn đường phía trước.

Nghĩa là những thứ đã qua cứ bình yên để nó theo thời gian mà trôi mất.

Yêu một người không yêu mình nữa thực ra cũng chỉ là một dạng cố chấp đến đau lòng mà thôi...



Nguồn Bem Sociu - Guu.vn

19 tháng 12, 2013

Sống Vui



Đọc được một bài khá hay dành cho những người đã có tuổi. Nhưng dù còn trẻ thì vẫn thấy có ích như những nhắc nhở, cố mà Sống Vui bất kể chúng ta ở trong giai đoạn nào của cuộc đời.

1. Hãy vui với nguời khác như bạn bè, bà con,
.... đừng tìm vui trong việc tích trữ của cải.

2. Lập chuơng trình tiêu xài hết tiền của mà bạn để dành.
.... Bạn xứng đáng tiêu pha nó trong mấy năm còn lại của đời nguời.
.....Nếu được, cứ đi du lịch.
.....Để của lại cho con, chúng nó sẽ gấu ó nhau và nhiều chuyện rắc rối xảy ra sau khi bạn qua đời.

3. Hãy sống với thực tại .
....Đừng sống cho quá khứ hay cho tương lai.
....Bạn có ngày hôm nay trong tay bạn.
Ngày hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa đến hoặc không bao giờ đến.

4. Hãy vui với lũ cháu nội ngoại của bạn (nếu bạn có),
.... nhưng đừng làm kẻ giữ trẻ trọn thời gian.
.....Trách nhiệm nuôi dạy trẻ là của cha mẹ nó.
Sau khi bạn đã nuôi con nên nguời rồi, bạn không còn trách nhiệm gì với bầy cháu của bạn. Đừng thấy áy náy khi từ chối giữ trẻ nếu bạn không thấy thích thú chăm sóc trẻ.

5. Chấp nhận sự già yếu, đau nhức của tuổi già.
....Hãy vui với những gì mình còn làm được

6. Vui với những gì bạn có.
.....Đừng lao nhọc tìm những gì bạn không có.
Đã trễ rồi, thời gian không còn nhiều nữa..

7. Hãy vui cuộc đời với người phối ngẫu (vợ / chồng), con cháu, bạn bè..               
....Nguời khác yêu bạn, phải yêu chính bạn chớ không phải những gì bạn có.
Ai yêu những gì bạn có chỉ gây khổ cho bạn mà thôi.

8. Tha thứ cho mình và cho nguời.
....Chấp nhận sự tha thứ.
....Vui hưởng sự bình an trong tâm hồn.   
 
9. Làm quen với sự chết. Nó sẽ xảy ra. Đừng sợ hãi. Nó là một phần của cuộc đời.
....Chết là bắt đầu một cuộc đời mới hơn, tốt đẹp hơn.
....Chuẩn bị một cuộc sống mới với Đấng Tạo Hóa.


10-Hãy vui sống với Tuổi Già

(St)

11 tháng 4, 2013

Tình yêu trong mắt trẻ thơ

Cách nhìn của trẻ em đối với câu hỏi: "Như thế nào là yêu?" tuy mộc mạc và ngây thơ nhưng xem ra rộng hơn, sâu sắc hơn người lớn. Chúng ta hãy xem qua một số câu các em trả lời phỏng vấn các chuyên gia tâm lý học.

"Tình yêu là khi bà bị đau thấp khớp không thể cúi người xuống sơn móng chân, thế nhưng bà lại rất thích việc đó và thế là ông ngoại giúp bà, mặc dù ông cũng bị thấp khớp".

"Cháu yêu chị lắm vì thế nếu chị ấy lỡ làm cháu ngã, cháu sẽ cắn môi thật chặt để không khóc. Nếu cháu khóc chị ấy sẽ buồn lắm".

"Tình yêu? Đấy là lúc cháu mệt lắm nhưng trông thấy bạn ấy là cháu lại muốn cười".

"Yêu là khi người ta hôn nhau rồi nói chuyện rì rầm thật là lâu như bố mẹ cháu ấy".

"Chắc chắn là mẹ cháu yêu cháu nhất. Ngoài mẹ, có ai hôn cháu trong lúc đang ngủ đâu?".

"Dĩ nhiên mẹ cháu yêu ba cháu. Hễ ăn thịt gà bao giờ mẹ cũng gắp cho ba miếng ngon nhất".

"Con chó Pop phải yêu cháu lắm, nên nó mới chịu liếm mặt cháu khi cháu đi chơi với cậu Sam và bỏ nó ở nhà một mình".

"Hôm nay ba mẹ đưa chị cháu đi sắm đồ. Cháu biết chị cháu yêu cháu nên mới tặng lại cho cháu cái váy cũ chị ấy mặc đã chật. Nếu không yêu cháu chị ấy có thể đã cho con bé Vika hàng xóm rồi".

"Mẹ cháu yêu ba cháu hơn cháu. Ba mặc chiếc áo sơ mi đó tới hai ngày mà mẹ vẫn khen đẹp. Còn cháu mới mặc chiếc áo đi chơi có một vòng, vừa về tới nhà đã bị bắt thay ra đem giặt lại còn bị la: ở dơ như quỷ".

"Cháu để cho chị cháu cú lên đầu cháu, là vì mẹ bảo có yêu chị mới làm vậy. Thế nên cháu sẽ cú đầu thằng em cháu, vì cháu rất yêu nó".

"Theo cháu, yêu là khi người ta sợ. Cứ xem ba cháu thì biết. Ba không dám nói yêu mẹ, nên chờ cả năm tới ngày Lễ tình yêu mới mua thiệp có in sẵn câu - Anh yêu em".

"Tình yêu là thứ dễ quên lắm hả cô? Nếu không, tại sao bố mẹ cháu ngày nào cũng nhắc nhau anh yêu em, em yêu anh".

(st)

18 tháng 12, 2012

Đàn Bà Và Rượu Vang

 Bài viết của đàn ông, bàn về rượu vang và đàn bà, thấy cũng có điều tương xứng và đúng kỳ lạ. 
Tâm đắc nhất là về mùi hương, rược vang và đàn bà đều có những mùi hương làm người ta ngây ngất.
Repost để chia sẻ và để nhớ... dù đã biết, mùi hương của một người có thể ám ảnh ta đến thế nào.


Đàn Bà Và Rượu Vang


1. Xưa các cụ ta chỉ thích ngồi khề khà uống rượu với đám bạn đàn ông, hoặc nếu không có bạn thì đành ngồi độc ẩm, nâng ly nhấm nháp một mình vậy. Các cụ rất ít khi, hoặc chẳng bao giờ, chia sẻ cái thú thưởng thức ly rượu ngon với người bạn hồng nhan tri kỷ của mình.

-Thực ra thì lâu lâu người ta cũng thấy có những trường hợp ngoại lệ, những người đàn ông đáng mặt như chàng Kim Trọng trong tác phẩm của Nguyễn Du chẳng hạn. Chàng này khi tìm lại được Thúy Kiều sau 15 năm lưu lạc giang hồ, đã bất chấp những thành kiến của thời đại để cùng nàng chung sống chuỗi ngày hạnh phúc:

Khi chén rượu, khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên...

2. Ngày nay, chúng ta hơn các cụ ở chỗ chúng ta có cái thú vui được mời người đẹp đi ăn cơm tây uống rượu vang lu bù. Khi đưa nàng vào một tiệm ăn nho nhỏ, ấm cúng, ngồi đối diện với nàng bên ngọn nến lung linh. Bạn kêu một chai rượu đỏ. Rượu được rót ra ly, óng ả như màu hồng ngọc và thơm ngát mùi nho chín lên men. Bạn cụng ly với nàng, rồi trìu mến nhìn những ngón tay thon nhỏ của nàng cầm ly rượu đong đưa trước mặt. Bạn sẽ thấy nàng đẹp hẳn lên, cặp mắt nàng như long lanh tình tứ hơn, đôi môi nàng chín mọng hơn và gò má nàng phản ánh màu rượu đỏ dường như cũng hồng hơn. Bạn sẽ nhận ra câu thơ Thôi Hộ là hay tuyệt: “Nhân diện đào hoa tương ánh hồng”. Ở đây không có hoa đào nhưng đã có màu rượu vang thay thế. Rượu vang làm tôn nhan sắc của người đẹp lên gấp bội.

 

3. Ngồi uống rượu với các nàng, chẳng những ta có cảm tưởng là chai rượu ngon hơn hẳn lên, mà về rất nhiều phương diện ta còn thấy rượu vang giống hệt với đàn bà nữa. Thật vậy, khi rót ra một ly rượu vang, ta thưởng thức trước hết là màu rượu. Dù đó là màu đỏ thẫm của rượu Bordeaux, màu đỏ hồng của rượu Bourgogne, hay màu vàng như hổ phách của rượu Sauternes để lâu năm, ta đều yêu cái nét óng ả của nó và ta gọi đó là “la robe du vin”, cũng ví như cái áo nàng mặc đang làm tôn vẻ đẹp của nàng. Kế đó là vị rượu. Nó gồm đủ cả vị chua, vị chát, vị đắng, vị ngọt. Thì đàn bà chẳng cho chúng ta đủ thứ mùi vị đó hay sao? Những lúc nàng hờn ghen, giận dỗi, mỉa mai, gắt gỏng hay âu yếm, nũng nịu là những lúc chúng ta được nếm qua tất cả những ngọt bùi, chua chát, nồng nàn hay đắng ngắt của cuộc tình.

4. Rượu vang còn giống đàn bà ở chỗ tự nó có hương thơm ngào ngạt. Rượu vang thì càng qúy phái, sang trọng, đắt tiền bao nhiêu, càng có hương thơm nồng nàn quyến rũ bấy nhiêu. Chỉ cần nâng ly khoắng lên một chút để oxygen trong không khí tác động vào chất rượu là mùi thơm sẽ bốc lên ngào ngạt để khứu giác của ta thưởng thức.

Và cũng tương tự như đàn bà, rượu vang rất tươi mát hăng say khi còn trẻ nhưng càng để lâu thì vị chua và vị chát trong rượu càng lắng dịu xuống, vị ngọt ngào của rượu trở thành đặm đà hơn, và cái dư vị dư hương còn để lại trên cuống lưỡi tiếp theo sau ngụm rượu càng khiến cho ta ngây ngất.

5. Chọn vang cho nàng:
Bạn cần phải xét coi nàng thuộc lớp người nào: Chưa từng biết uống ruợu chát bao giờ; hay Đã có uống qua một vài lần nhưng chưa biết gì nhiều; hoặc Đã từng nếm nhiều thứ rượu chát và rất biết thưởng thức rượu ngon.

a.Nếu thuộc lớp thứ nhất, bạn nên mời nàng nếm thử những thứ rượu nhẹ và ngọt, thường là rượu vang trắng hoặc hồng (rosé), thí dụ như White Zinfandel. Loại này dễ uống nên rất thích hợp để phụ nữ bắt đầu làm quen với rượu vang. Nó giống với nước ngọt giải khát nhiều hơn là rượu. Còn bạn thì tùy sở thích tùy tửu lượng mà kêu, mục đích là để chung vui với đào chứ không chú ý nhiều đến phẩm chất của rượu.

b.Nếu nàng thuộc lớp thứ hai, bạn có thể giới thiệu với nàng những thứ rượu đỏ thuộc loại nhẹ nhàng, thanh thoát, thí dụ một chai Beaujolais grand cru của Pháp như Fleurie, Chiroubles, Brouilly hay Moulin-a-Vent. Hoặc một chai Pinot Noir của Mỹ do nhà Clos du Bois, Acacia hay Argyle sản xuất. Các chai rượu đỏ nhẹ này, nếu được ướp lạnh một chút thì sẽ ngon hơn.

c.Nếu nàng thuộc lớp thứ ba, thì vừa dễ mà vừa khó cho bạn. Dễ ở chỗ bạn biết chắc là có được người đồng ẩm cũng chia sẻ cái thú thưởng thức rượu vang với mình. Bạn sẽ có thể cùng nàng phân tích và tán thưởng những nét đặc sắc của rượu và câu chuyện giữa 2 người cùng sở thích sẽ rất là ròn rã tự nhiên. Nhưng cái khó là bạn phải làm sao lựa được chai rượu cho hợp với ý nàng. Lựa chai xoàng quá, nàng có thể cho là bạn hơi hà tiện, lựa chai đắt tiền nhưng không hợp với món ăn, nàng có thể nghĩ là bạn chưa đủ lịch lãm.


Sưu tầm

17 tháng 4, 2012

Nền Tảng của Tình Yêu

Tình yêu, bài ca muôn thuở của nhân loại, ai cũng cố tìm kiếm một tình yêu đích thực, duy nhất cho riêng mình, nhưng ít có ai nghĩ rằng để có được tình yêu thì mình sẽ như thế nào để xứng đáng với tình yêu ấy, để có thể làm cho tình yêu ấy ngày càng thăng hoa và tồn tại mãi với thời gian trong cuộc đời vẫn luôn đầy sóng gió.

Đọc Nền Tảng của Tình Yêu chợt nhận ra lời Phật dạy giản đơn mà thâm thúy đến bất ngờ.
Những mù mờ tăm tối khi đắm chìm trong những cảm xúc nhất thời mà ta cứ ngỡ mình đang yêu, vì yêu mới phải chịu những điều như thế, rồi hân hoan nhấn chìm mình trong nỗi đau không đáng có với niềm tự hào rằng ta đang đau đớn vì tình yêu, chung thủy với những nỗi ưu phiền dằn vặt và cho rằng ta là người yêu đương hết lòng...

Đọc Từ, Bi, Hì, Xả của Phật để thấy những cảm xúc đau đớn, tiêu cực làm một người - ngỡ như đang yêu - lụi tàn, héo úa thì không phải đến từ tình yêu, không phải là tình yêu, bởi nếu yêu với Từ, Bi, Hì, Xả sẽ không đau đớn như thế, bởi YÊU là dâng tặng và thông hiểu.
Không có được người mình yêu trong cuộc đời nhưng biết rằng người ấy vẫn hạnh phúc, thì mình có đau khổ đến tuyệt vọng không, hay vẫn bình tâm vì người ấy vẫn còn hít thở mỗi ngày, người ấy vẫn vui...?

Nếu như ngày đó... khi nỗi buồn phải đánh mất tình yêu làm cho mình gần như gục ngã... mình hiểu được điều này, có lẽ cuộc đời mình cũng đã khác.

Mong mỗi người tìm được tình yêu và tình yêu đó sẽ đem lại niềm vui, hạnh phúc và làm cho mọi người tỏa sáng.


 Nền Tảng của Tình Yêu

...
Ngày này có ai biết Phật dậy như thế nào về tình yêu không? Yêu thương theo phương pháp của đạo Phật là tình yêu từ bi hỉ xả, là hiểu biết và yêu thương.

Trong đạo Phật từ bi gắn liền với trí tuệ. Khi có trí tuệ thì chúng ta có thể hiểu nhau. Không hiểu thì không thể yêu thương sâu sắc, không hiểu thì không có tình yêu đích thực. Vì thế, hiểu là nền tảng của tình yêu thương.

Có hiểu thì mới có thương. Mỗi một cá nhân đều có những nỗi niềm, suy nghĩ riêng. Nếu không hiểu sẽ dẫn đến trách móc, giận hờn. Và điều làm cho tình yêu có thể trường tồn mãi mãi là đó sự tin tưởng lẫn nhau. Khi ta tin người khác như tin chính bản thân mình thì mình sẽ không bao giờ nghi ngờ họ, có như thế thì tình yêu thương mới tồn tại được.

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả:

"Từ" là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

"Bi" là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, "từ bi" theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. "Từ bi" trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải "tu tập". Cần nhiều thời gian để quan sát, lắng nghe, thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

"Hỷ" là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

"Xả" là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.





17 tháng 2, 2012

Nhân trường hợp Chị Thỏ Bông


Bài này đọc đã lâu, tìm lại để chia sẻ với mọi người truyện ngắn cực kỳ đáng yêu (đó là cảm xúc của mình thôi) và đáng để suy ngẫm của Nhà Văn Thảo Hảo (Phan Thị Vàng Anh). Quyển truyện đã xuất bản từ 2004.




Nhân trường hợp Chị Thỏ Bông

Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa. Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.

"Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông đành ở lại.

Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm.

Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ đen tặc lưỡi ở lại.

Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang”.

Cô mát-xa đố: "Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?"

Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông..., mãi cũng sai, đành hỏi cô.

Cô bảo: "- Muốn biết thì ở lại đây đêm nay".

Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.




Thưa chị em phụ nữ,


Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông.


Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. "Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình." Nghe như một châm ngôn.


Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy.

Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa.

Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác.

Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác.

Bởi vì các chị quá hiền,

Bởi vì các chị quá dữ,

Bởi vì các chị quá ngăn nắp,

Bởi vì các chị quá bừa bộn,


Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi,


Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.


Trong khi đó

Thưa các chị

Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu.


Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ bông" hơn các anh.


Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn bánh trả tiền một lần rồi quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế "bàn thờ" của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì…


Luôn có những người khác mà chị không biết


Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế.

Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.


 Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông.


 Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa.


Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.


Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị.


Chị thỏ bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh thỏ bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình.


***


Tóm lại:


Sau vụ việc chị thỏ bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ?

Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.


Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi xử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.


Hôm nay, nhân vụ chị thỏ bông, tôi lấy lại chút bình đẳng cho các chị. Còn bây giờ, tôi phải đi. Có người đang đợi tôi để hỏi: muốn làm hoa dại hay hoa nhựa.


Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi chỉ hung hăng thế thôi. Ðể không mất anh ấy, tôi sẽ làm hoa nhựa.



Nhân chuyện thỏ bông kể chuyện thỏ mây

Sau khi nghe chị nhà văn Thảo Hảo phân tích “Nhân trường hợp chị thỏ bông”, chị thỏ mây cũng thấy thật chí lý.

Và tất nhiên thỏ mây là người không bảo thủ rồi. Ngoài chuyện thỏ mây sẽ suy nghĩ thật nghiêm túc về việc chỉn chu làm hoa nhựa, thì chị cũng sẽ suy nghĩ thật nghiêm túc về năng khiếu kể chuyện thỏ bông của cô mát xa. Hơn thế nữa thỏ mây cũng nghiêm túc suy nghĩ vì sao hoa dại lại lung linh được để mà học tập.

 Nói chung là thỏ mây rất nghiêm túc suy nghĩ về mọi mặt, để có thể biến mình thành người phụ nữ có khả năng phi phàm bốn trong một, biết mát xa, biết kể chuyện, biết trau chuốt cho hoa nhựa cũng lung linh được như hoa dại, biết đấu tranh dành quyền bình đẳng. Hay nói cách khác là thỏ mây sẽ hết sức phấn đấu để trở thành một người phụ nữ hoàn hảo.

 Nói là làm, thỏ mây phấn đấu một cách hào hứng và say mê.

Rồi đến một ngày, sự phấn đấu hoàn hảo đạt đến tột đỉnh. Khi chị thỏ mây những tưởng anh thỏ mây sẽ không còn cớ đi tìm hoa dại, thì chị thỏ mây bỗng phát hiện ra anh thỏ mây vẫn muốn nghe kể chuyện thỏ bông ở tiệm mát xa hơn ở nhà, dù cái tiệm mát xa đó sụp sệ tồi tàn hơn nhà của vợ chồng thỏ mây. Chị thỏ mây có hỏi thì anh thỏ mây biện minh rằng “tại em hoàn hảo quá khiến anh cảm thấy không còn xứng đáng”.

 Như thế là con đường phấn đấu để trở thành người phụ nữ bốn trong một của thỏ mây sụp đổ, sự hoàn hảo bị vô hiệu hóa tác dụng.

Bực mình, thỏ mây quyết định sẽ thử làm hoa dại xem sao. Rồi ban đầu thỏ mây cũng hí hửng như khi mới bắt đầu con đường phấn đấu để trở thành người phụ nữ hoàn hảo. Thỏ mây thấy quả là làm hoa dại sướng thật. Khi ra đường, thỏ đen, thỏ vằn, hay thỏ xám đều ngưỡng mộ sự lung linh của hoa dại.

Thỏ mây tự tin sải bước trong sự ngất ngây tự hào. Chỉ đến khi các thỏ anh mở lời đề nghị “ở lại đêm nay” thì thỏ mây mới hoảng hồn bỏ chạy thục mạng. Vì sao thỏ mây lại vậy?

Bởi trước đó, thỏ mây đã được huấn luyện để trở thành con người hoàn hảo, nên không còn có được cái bản chất ngây thơ cả tin của chị thỏ bông.

 Vậy là thỏ mây thành ra dở khóc dở cười, vì cảm thấy mình không còn có thể là một trong hai loài hoa nhựa hoặc hoa dại.

 Còn anh thỏ mây thì đã kịp có hoa nhựa khác để thờ trong nhà, và vẫn vụng trộm đi hái hoa dại ở nơi khác.

Nhân chuyện của mình, chị thỏ mây đưa ra một lời khuyên chân lý;

Chị em đừng bao giờ dại dột phấn đấu thành người hoàn hảo hai trong một (hoa dại và hoa nhựa) bởi vì anh thỏ mây không bao giờ mong như thế. Anh ta mong luôn phải riêng rẽ và khác biệt hoàn toàn hai loài hoa nhựa và hoa dại trên đời.

Và đặc biệt là anh thỏ bông chưa bao giờ nguội tắt ý muốn có cho mình cả hai loài hoa.


Tôi đã học được từ cuộc sống

Công việc bận rộn với nhiều lo toan quá nên không ghi chép gì đã lâu.
Có nhiều điều muốn nói, có nhiều phim hay muốn chia sẻ, cũng có nhiều nỗi thất vọng muốn viết ra cho nhẹ lòng,... mà chẳng tìm được thời gian.
Đam mê nhiều thứ quá mà cũng chỉ có 24 giờ một ngày như mọi người nên đành chịu thôi!

Đọc được bài này trên internet nên lưu lại đây, như một lời nhắc nhở cho chính mình.

Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi không thể bắt người khác yêu mến mình, tất cả những điều tôi có thể làm là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi có thể đúng khi giận dữ ai đó nhưng không thể chấp nhận bất cứ lý do nào cho việc tôi biến thành một kẻ tàn nhẫn với người khác ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: cho dù bạn bè tôi tốt như thế nào cũng sẽ có lúc họ làm tôi bị tổn thương và tôi phải biết tha thứ cho điều đó ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: trước khi muốn tha thứ cho người khác, tôi phải tập tha thứ cho chính bản thân mình ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: khi một người không yêu mến tôi như tôi như tôi mong muốn, không có nghĩa là họ không yêu mến tôi hết lòng...

Tôi đã học được từ cuộc sống: mình phải mất nhiều năm để tạo lòng tin nơi người khác nhưng lại có thể đánh mất nó chỉ trong một giây ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi phải luôn cẩn trọng vì những lỗi lầm tôi gây ra trong một khoảnh khắc, có thể làm tôi hối hận cả một đời ...

 Sưu tầm

26 tháng 9, 2011

Hạnh Phúc

Hôm trước có người bạn gửi file về Hạnh phúc, có những định nghĩa của các danh nhân.
Rất thích nên đã làm một MV để xem...



Hạnh phúc là gì? Cũng giống như tình yêu, mỗi người đều có riêng định nghĩa hay cảm nhận về hạnh phúc của mình.

Một hôm trên đường về nhà, trời mưa rất to, bỗng dưng cảm thấy Hạnh Phúc, rất hạnh phúc dù trời mưa lớn và mọi người đều ướt và lạnh trong lúc vội vã về nhà. Cảm giác hạnh phúc đó đầy đặn, tròn trĩnh và rõ nét đến như có thể cầm nắm được. Cảm giác rõ và mạnh đến nỗi làm Kim ngạc nhiên.
Câu hỏi từ thuở bé lần nữa chợt quay về, Hạnh phúc là gì? Hay ít ra, với mình, hạnh phúc là gì? Với một người trưởng thành, rất thực tế dù cũng đôi khi hơi mơ mộng (có phải là "hơi" thôi không?), hạnh phúc có khác với mọi người không?

Và đây là Hạnh phúc-List của Kim

Hạnh phúc khi có một bữa ăn vui vẻ cùng người thân và bạn bè, được cảm nhận và thưởng thức mùi vị của thức ăn, đồ uống, được nhìn ngắm những khuôn mặt thân thương, được mỉm cười cùng họ.


Hạnh phúc được thinh lặng bên cạnh ai đó nhưng biết rằng có những điều đã được chia sẻ mà không cần nói thành lời.

Hạnh phúc cùng gia đình quây quần cuối ngày, có thể không ngồi chung nhưng bạn biết mọi người đều bình an và trái tim tràn ngập tình yêu thương.


Hạnh phúc khi bạn đang trên đường đi đến mục đích của mình, có thể là một công việc ngắn hạn, cũng có thể là một mục tiêu của cả đời, không có gì khác biệt.

Hạnh phúc được biết mình là ai và đang sống vì những điều gì.

Hạnh phúc được khóc và cười khi xem một tác phẩm, bất kể tác phẩm đó là loại hình văn hoá nào, truyện, phim, nhạc hay chỉ là một bức ảnh... 
Đây là hạnh phúc dễ có nhất, bởi trên thế giới này, kho tàng văn hoá quá lớn và phong phú, bạn sẽ được trải nghiệm nhiều cuộc đời, được sống, được yêu, được khóc cười cùng họ, không phải quá tuyệt vời sao!?

Hạnh phúc khi nghe được một mùi hương... 
Bạn có hình dung ra những mùi hương nào có thể mang lại hạnh phúc không? Mùi hương của da thịt em bé, mùi của cánh đồng đầy rơm sau mùa gặt, mùi hương của đêm trăng trong hoài niệm, mùi hương của một người...

Hạnh phúc khi yêu thương một ai đó. 
Tình yêu làm người ta mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng, cao cả cùng bao dung, và hạnh phúc... cho dù có cả những giọt nước mắt.

Có vẻ như hạnh phúc của Kim quá đơn giản và dễ có phải không?

6 tháng 8, 2011

Những Cái Cần Gạt Nước

Cuối tuần, đọc được một bài hay nên post len blog để giữ lại.

Chỉ một sự vật rất quen thuộc, chúng ta nhìn thấy mỗi ngày đến nỗi chẳng lưu tâm, nhưng bạn Hoài Nam đã nhìn thấy một vấn đề khác, rất "người", rất thâm thuý và lạc quan.

Thật sự ngưỡng mộ bạn, ngưỡng mộ cách bạn nhìn nhận cuộc sống, cách bạn quan sát thế giới chung quanh mình để nhìn cuộc sống bằng một lăng kính rất tích cực.



Những Cái Cần Gạt Nước

Bạn đã từng lái xe trong mưa, bạn có để ý đến cái cần gạt nước không ? Trời mưa như trút nước, nước phủ mờ mặt kính, che khuất cả đường đi. May mắn thay chúng ta có những cái cần gạt nước: kiên trì và đều đặn, chúng xoá nhoà nước mưa trên kính, giúp ta nhìn thấy đường để lái xe. Thật tiện dụng tuyệt vời!

Trên chuyến xe cuộc đời, có những nỗi buồn rơi rớt, những lo âu lất phất, những cơn giận vũ bão… chúng như cơn mưa cản trở hành trình của chúng ta, làm chúng ta không thấy đường đi, mất phương hướng, hoặc chán nản dừng xe lại, tự làm mất thời gian và công sức của mình, bạn có thấy lãng phí không? Này bạn, thay vì ngồi than thân trách phận hoặc tiêu cực chờ đợi, sao bạn không thẳng tay gạt những nỗi buồn, những điều không vừa ý sang một bên để tiếp tục đi, cho dù chậm thì cũng vẫn là đang tiến tới. Một u sầu gạt bỏ là bạn sẽ được nhìn rõ hơn và xa hơn một chút, tiến xa hơn một chút trên đường đi của mình.

Dầu vậy, cũng có những niềm đau, những nỗi buồn như cơn mưa dai dẳng, khó có thể xoá nhòa trong chốc lát. Bạn phải đều đặn, đều đặn gạt bỏ chúng như… những cái cần gạt nước. Muốn vậy, bạn phải kiên trì, quyết tâm lập đi lập lại một động tác trong tư tưởng: đẩy sang phải, đẩy sang trái, cho những gì không vừa ý văng khỏi đời mình như những hạt mưa văng khỏi kính xe; hãy chiến đấu cho tương lai phía trước, để rồi những lo âu rơi rớt, những cơn giận tung toé, những phiền muộn đọng lại sẽ bị gạt bắn ra đằng sau từng phần, từng phần, và nhẹ dần đi cho tới khi mất hẳn. Quan trọng là bạn phải biết gạt bỏ chúng một cách đều đặn, kiên trì. Trời sẽ lại sáng sau cơn mưa.

Người tài xế cẩn thận, dù biết rõ công dụng của chiếc cần gạt nước, cũng không dám khinh thường trời mưa. Đường trơn, tầm nhìn giới hạn, xe không thể chạy nhanh được; bạn cũng vậy, bạn có thể gạt bỏ được những điều tiêu cực, phật lòng, buồn đau, nhưng vẫn chịu những hậu quả tổn hại của chúng. Hãy tiến lên nhưng đừng phóng nhanh, chậm rãi chú ý xem xét để được an toàn cho lần sau. Và nếu tránh được thì nên tránh từ đầu, như người lái xe khi xem thời tiết, biết trời mưa thì có thể khởi hành sớm hơn hoặc muộn đi, có thể lái xe đi vòng hướng khác để tránh cơn bão dập vùi. Đừng tự chuốc lấy những điều không vừa ý khi mình có thể tránh được. Cuộc đời còn có bao việc phải làm; nếu không thật cần thiết thì cũng chẳng nên lái xe trong mưa.

Và nếu nhỡ ra phải đi trong mưa, bạn có để ý thêm không? Trên kính xe có tới 2 cái cần gạt nước. Chúng làm việc chung với nhau thật hợp «rơ», lui tới đều đặn, song song, hỗ trợ cho nhau, để đẩy nước mưa ra ngoài. Trong cuộc đời, có những nỗi buồn, những lo âu thật khó xoá với sức của một người. Hãy cùng chia sẻ với người thân, với bè bạn: gánh nặng được san sẻ thì đôi vai sẽ bớt mỏi, đường đi sẽ bớt xa hơn, dễ đi hơn. Khi có sự đồng tâm hiệp lực thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, niềm vui cũng sẽ lớn hơn, đủ để đánh bại những nỗi buồn lớn.

Và sau hết, bạn hãy là người lạc quan. Hãy nhìn những cái cần gạt nước không chịu nằm im, chúng chuyển động không ngừng, cố đẩy nước đến từ mọi phía. Nếu bạn chỉ ngồi một chỗ mà lo âu thì bạn thật là người đáng lo, nếu bạn chỉ biết cằn nhằn những phiền toái thì chúng vẫn còn đó, nếu bạn đắm mình trong u sầu thì u sầu sẽ nhận chìm bạn. Hãy suy nghĩ cho lạc quan và hành động tích cực; Đối với người lạc quan, sớm hay muộn thì vấn đề cũng sẽ có giải pháp, điều cần là phải vui sống dù tạm thời chưa giải quyết chúng được.

Xưa kia có một bà cụ hay ủ rũ khi nghĩ đến 2 người con ở xa : trời mưa thì bà nghĩ đến người con bán dép rơm bị ế ẩm vì không ai mua dép rơm để đi mưa; trời nắng thì bà lại nghĩ tới người con bán dù vì ai lại mua dù mùa nắng. Hàng xóm thấy vậy xúm vào khuyên bà hãy nghĩ ngược lại : trời nắng thì nghĩ tới người con bán dép rơm được đắt hàng, còn trời mưa thì nghĩ tới đứa con làm dù không đủ bán. Bà cụ nghe theo và từ đó sống thật vui vẻ. Bạn biết không, đời sống vui hay buồn nhiều khi không phải do những việc bên ngoài, mà lại tuỳ thuộc vào suy nghĩ và cách sống của chúng ta. Nhiều việc có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nhưng nếu nhìn mặt tốt có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, tội gì phải làm ngược lại. Những buồn khổ, lo âu, bất hạnh nhiều khi đến bất chợt như cơn mưa và ai cũng gặp phải. Dù sao trời cũng đã mưa và chúng ta phải lái «chuyến xe cuộc đời».

Hãy vui vẻ lạc quan khi nghĩ đến… «những cái cần gạt nước».

Tác giả: Hoài Nam