30 tháng 4, 2011

Thơ Vũ Hoàng Chương


Yêu mà chẳng biết

Lâu rồi không nhớ bao nhiêu năm
Từ độ trông nhau hết lạ lùng
Từ hôm bên nhau thôi ngượng ngùng
Từ buổi xa nhau mà nhớ nhung
***
Em đã nao lòng, anh mê man
Đuôi mắt đầu môi tình chứa chan
Đêm thương mơ đêm, ngày đợi ngày
Nhưng không hề nói cho nhau hay.
***
Đôi bên đều kiêu kỳ như nhau
E dè như nhau nên nghi ngờ
Không ai cho ai lời yêu dấu
Anh làm vô tình, em ngây thơ
***
Kín tiếng nhưng lòng riêng xôn xao
Ai thấy phong ba nơi bể hồn
Đâu hễ tim rung là tình trao
Đâu cứ xuân tươi vì hoa đào
***
Nhưng ngày theo ngày, đêm sang đêm
Tháng năm dìu dịu trôi mơ màng
Tơ buộc sát thêm và liền thêm
Khắng khít ai chia chàng với nàng
***
Một bên thi sĩ, bên đa tình
Đôi tim đóng then mà hớ hênh
Cả hai sôi nổi lại si tình
Đôi hồn kín bưng mà trống tênh.
***
Gần nhau làm dáng với làm duyên
Nhưng tuy say mê còn dối lòng
Dấu cả đêm thu, lừa trăng trong
Có ai yêu thương không thề nguyền.
***
Cùng nín đau buồn khi chia phôi
Bình thản như quen vì chuyến đò
Bao phen thổn thức ngừng trên môi
Có ai yêu đương không hẹn hò?
***
Nắng ngã còn chưa tin là chiều
Lá đổ còn chưa là mùa thu
Còn đợi trời phai chờ sương mù
Cõi lòng lưu luyến chưa là yêu.
***
Mến kín thương thầm em với anh
Không biết yêu nhau từ bao giờ
Chập chờn bến thực hay nguồn mơ
Hay chính bâng khuâng là ái tình?!?
Yêu mà còn nghi ngờ lòng người yêu
Đến cả chưa tin mình đang yêu

Hương tình ... Ôi dịu nhẹ bao nhiêu!!! ...



Tối Tân Hôn
Do dự mãi đêm nay rời xứ Mộng

Ta chiều em bỏ cánh lại cung Trăng,

Lén bước xuống thuyền Mây chờ cửa Động

Vội vàng đi quên biệt giã cô Hằng

Gió đêm lồng lộng thổi

Thuyền mây vùn vụt trôi

Đang bâng khuâng điện biếc đã xa rồi

Giữa lúc tỏa muôn hương đàn sáo nổi

***

Ngực sát ngực, môi kề môi

Nàng cùng ta nhìn nhau cùng chẳng nói

Ôm vai nhau cùng lắng tiếng xa xôi

Nguyệt chẳng phải tỳ không, càng không cầm với sắc

Tai dẫu quen mà lạ tiếng tre

Cung Xế lẫn cung Hồ dìu dặt

Mình tơ réo rắt

Hồn trúc đê mê

Những thanh âm nhạc điệu chửa từng nghe

Như đưa vẳng tự vô cùng xanh ngắt

Đầy nhớ thương tha thiết gọi ta về ...


Gió bỗng đổi chiều trên táp xuống


Nặng trĩu hai vai nàng cố gượng

Thắt vòng tay ghì riết lưng ta

Những luồng run chạy khắp thịt da ngà

Run vì sợ hay vì ngây ngất?!

Ta chẳng biết nhưng rời tay chóng mặt

Toàn thân lạnh ngắt!

Thuyền chìm sâu mãi bể hư vô

mà hương ngát đâu đây còn phảng phất

mà bên tai đàn sáo vẫn mơ hồ

Ngửa trông lên Cung Quế tít mù xa

Dần dần khuất

dưới chân ta

thuyền mây sóng lật

Không gian vừa sụp đổ chung quanh

một trời đêm siêu rụng tan tành

Dư hưởng yếu từng giây

Dư hương dần loãng nhạt

Trong tay níu đôi thân liền sát

Nhè nhẹ rơi vào lớp sóng khinh thanh

Sao lìa ngôi, phương hướng ngã bên mình

Cơn lốc nổi

Đờn tiên thôi gọi

Âm thầm xa bặt tiếng tiêu

Nhưng mê man say uống miệng người yêu

Ta cũng như nàng

Cảnh mộng chốn Bồng lai đâu nhờ tối

Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mãi

Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn

Khi tỉnh dậy bùn nhơ nơi hạ giới

đã dâng lên ngập quá nữa linh hồn ...


Vũ Hoàng Chương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét